Viết cho những cô đơn tháng 6…

Source: Viết cho những cô đơn tháng 6…

Tháng sáu, những cơn mưa trút xuống phố đã làm dịu đi cái nóng oi ả của mùa hè. Nhưng ngôi sao cô đơn trong tôi bủa vây.
Tình yêu luôn chia xa, để lại một nỗi cô đơn lớn dần theo tuổi tác, người ta vẫn ở đó, vẫn chân thành chờ đợi, nhưng sao trái tim vẫn chưa chịu mở cửa, để rồi từng ngày đếm những lý do đã chán?
Đã ngã rồi mới đứng dậy, sao lại sợ trượt ngã, rồi không còn sức mà gượng dậy, rồi nỗi đau dày vò trong tim đủ đau, đủ sẹo. Niềm tin và hi vọng kể từ khi một người ra đi, lưu lại mãi không đủ tạo nên một chút dũng khí, phải có dũng khí để mở lại cánh cửa tình yêu, dồn hết sức lực để đánh cược thêm một lần nữa với số phận. , để tin rằng hạnh phúc vẫn còn ở phía trước, chỉ cần bạn vững bước là sẽ chạm tới được.
Hãy tin rằng, chỉ cần dũng cảm lên thì hạnh phúc sẽ đến, hãy mạnh mẽ để vượt qua nỗi ám ảnh của quá khứ. Nhưng nếu bạn sợ, bạn sẽ không bao giờ tìm thấy tình yêu, ngoài kia có nhiều sóng gió, nhiều giông tố nhưng sẽ có người che chở, có người che chở, có người cùng vượt qua. đến một nơi an toàn và hạnh phúc. Đó không phải là tất cả những gì chúng ta cần trong cuộc sống? Vậy tại sao cứ nhốt mình trong những mê muội của quá khứ, tổn thương và nghi ngờ, tại sao luôn lo sợ dù hạnh phúc đang ở ngay trước mắt, tại sao cứ để cô đơn qua đi rồi tự khắc thành sự sống. Một cuộc đời ngập tràn nỗi buồn, đầy những nỗi buồn.
Đã qua rồi những tháng ngày vật lộn với nỗi đau, những ngày thẫn thờ với nỗi nhớ gào thét xé nát những niềm vui. Những ngày nước mắt giàn giụa trên má, anh ôm nỗi đau trong lòng nhưng không biết phải làm sao. Nó đã qua… lâu lắm rồi.
Theo Baihocdoisong.com
Via: bathuu.com
from bathuu.com https://ift.tt/0stQyDR
via Bathuu.com
Nhận xét
Đăng nhận xét