Anh! Em nhớ anh…

Source: Anh! Em nhớ anh…

Làm thế nào tôi có thể ngừng nhớ bạn!
Khi hình ảnh của bạn luôn hiện hữu trong tôi, dường như tôi luôn có cảm giác rằng bạn luôn ở bên cạnh để quan tâm và che chở cho tôi. Em nhớ anh, người anh với ánh mắt thân thiện, nụ cười hiền hậu. Nhớ những lúc còn bên nhau, nâng niu yêu thương từng ngày.
Bạn bè trách em ngốc nghếch, mãi đắm chìm trong quá khứ, mãi nhớ về anh – người không còn thuộc về em nữa. Tôi cười, cười chua chát. Yêu, không phải nói quên là quên. Vì nếu quên đã dễ dàng thì trên đời này đã chẳng còn ai phải đau khổ vì tình yêu nữa. Vậy nên tôi để nỗi nhớ cứ hoang hoải, tự do mà tự dày vò bản thân.
Có những ngày nghĩ về em như một thói quen khó bỏ. Em nhớ anh, chàng trai có nụ cười hiền. Nhớ anh, chàng trai có giọng hát trầm ấm. Hãy nhớ đến tình yêu thương, sự quan tâm và chiều chuộng của bạn mỗi ngày.
Nhớ bàn tay ấm áp nhẹ nắm tay qua phố khi phố tan làm. Nhớ những lần ghen tuông, nhớ khi anh không nghe lời, anh mắng: “Nếu em không ngoan thì anh không còn yêu em nữa”.
Tôi nhớ, tôi nhớ. Nhớ chàng trai đã từng ôm tôi vào lòng và nói rằng sẽ không bao giờ rời xa. Lời hứa năm xưa còn đây nhưng người đã không còn nữa. Người ra đi quên lời thề để em ở lại đợi chờ một ngày nhớ lời hứa mà quay lại, quay lại nhặt lấy chút yêu thương còn sót lại. Em cứ đợi, đợi mãi. Chờ đợi trong khờ dại và vô vọng.
Em nhớ lời anh dặn là em đã tự giác đi ngủ sớm, tự nhắc mình chăm sóc bản thân thật tốt. Em à, anh tốt rồi, sao em không yêu anh nữa? Tôi tốt, nhưng tại sao bạn không quay trở lại?
Tôi nhớ tất cả về bạn, về những gì đã có giữa chúng tôi. Dường như những kỉ niệm đó đã trở thành những người bạn thân thiết nhất với tôi kể từ ngày bạn đi, nên ngày nào tôi cũng lấy ra để ngắm nhìn rồi lấy nước mắt lau đi lớp bụi trên khung ảnh. Những kỉ niệm ấy lại hiện về, trong trẻo và êm đềm như ngày còn bên nhau. Nó đưa tôi trở lại ngày xưa.
Biết là nhớ là đau, biết là nhớ là đau nhưng em là một kẻ thừa cứng đầu, em vẫn luôn như vậy nên anh vẫn níu giữ hình bóng của em, níu giữ kỉ niệm để tự trói mình cho mệt mỏi. Tất cả những kỷ niệm xưa cũ chỉ là để tìm chỗ dựa cho trái tim mình thôi, có gì sai cả phải không anh?
Bạn bảo cô ấy nhớ thì hãy nói cho người ta biết, nếu không dám nói ra thì hãy ném nỗi nhớ chết tiệt đó vào một góc khác, tại sao cứ tự dằn vặt bản thân như vậy. Tôi không trả lời. Vứt nó đi, rồi tôi sẽ lục lại.
Lặng lẽ bước qua nỗi nhớ là điều không thể vì qua nỗi nhớ không ai có thể quên được nhau nên thôi nhớ anh, em không thể.
Theo Baihocdoisong.com
Via: bathuu.com
from bathuu.com https://ift.tt/voA3R8K
via Bathuu.com
Nhận xét
Đăng nhận xét