Khoảng lặng của những kẻ đang yêu !

Source: Khoảng lặng của những kẻ đang yêu !

Những ai đang yêu vẫn mang trong mình nỗi chật chội của tình yêu, vẫn nhớ nhau dù đứng cạnh nhau, vẫn muốn ôm nhau thật chặt dù trời không mưa, không lạnh, không gió mà vẫn không được. trả lời “bao nhiêu là đủ cho nhau” một Tình yêu? ”
Nhưng giữa những người đang yêu đôi khi có những khoảng cách vô hình đôi khi vô tình đến? Đó là những khoảng trống mà chỉ những người đang yêu mới có thể lấp đầy…
Đó là những ngày lặng lẽ, gió không thổi, mặt trời không mọc. Chợt thấy tim mình loạn nhịp, cảm thấy hơi cô đơn khi đi trên phố… Là nỗi cô đơn khi nỗi sợ tràn ngập lồng ngực, nỗi sợ một ngày nào đó có thể sẽ bất ngờ, rồi chúng ta lại đột ngột rời xa nhau.
Đó là những ngày, khi một người chỉ lặng lẽ nhìn người kia, người kia thầm thở dài còn hơn một mình lẻ loi đứng trong bóng tối. Là những ngày một người nói những điều mà người kia không thể hiểu được, những ngày mà họ cãi vã, những ngày mà họ không muốn gặp nhau vì cả hai giận dữ.
Đó là những ngày mà cái tôi của mỗi người bỗng nhiên muốn lớn lên. Người này và người kia không còn đứng chung một thế giới, ai cũng có cái cớ của riêng mình, không ai muốn nhượng bộ.
Đó là những ngày tự nhiên thấy buồn vì một cái đầu vô tâm, trái tim người kia từ khi sinh ra đã nhạy cảm. Không ai nói với ai câu nào, cũng chẳng buồn giải thích… Bỗng dưng muốn khóc, cứ thế mà khóc.
Đó là những ngày tháng vội vã không có thời gian dành cho nhau, một vài tin nhắn không đủ để vơi đi nỗi nhớ. Nhớ để nhớ, chạnh lòng dù lý trí hiểu và trái tim đồng cảm… Ừ, chỉ vì nhớ, chỉ vì muốn ngồi cạnh nhau.
Đó là những ngày mà một người ghen tị với quá khứ của người kia… Mọi thứ đã là quá khứ nhưng không có nghĩa là nó chưa từng tồn tại. Nhìn xuống chiếc đồng hồ mình đang đeo trên tay, kim giờ, phút, giây không có gì trái ngược nhau … Cười và nói rằng mình ngốc, mình chỉ ghen tị như vậy thôi, chỉ để trân trọng nhau hơn. .
Đó là những ngày, trong một phần nghìn giây, chợt có người nhớ lại chuyện cũ. Nghĩ về quá khứ đau khổ, nước mắt và đau khổ …
Càng ngày tôi càng hiểu rằng mình đáng được nâng niu hơn thế. Tình yêu không quên được ai, em không vui sao?
Khoảng trống của những người đang yêu thực sự không đáng trách. Vì yêu quá nên tình còn mông lung. Vì tin quá nhiều nên niềm tin thường đi kèm với sợ hãi. Chính vì biết bao nhiêu vẫn chưa đủ nên tôi đã dặn lòng mình phải yêu nhiều hơn, mãi mãi. Đó là tất cả.
Những ai đang yêu, vẫn yêu nhau, hiện tại và cả tương lai nữa, dù trống trải, dù đau thương.
Theo Baihocdoisong.com
Via: bathuu.com
from bathuu.com https://ift.tt/3RyjZrY
via Bathuu.com
Nhận xét
Đăng nhận xét