Che giấu cảm xúc

Che giau cam - Che giấu cảm xúc

Source: Che giấu cảm xúc

Che giấu cảm xúc

Khi trưởng thành, con người ta thường sống không thật với chính mình mà phải sống trong lớp mặt nạ để che giấu cảm xúc thật của mình mà không muốn người khác biết.

Ai cũng vậy, khi lớn lên đều phải tự chịu trách nhiệm về cuộc sống và suy nghĩ của mình. Khi trưởng thành, con người ta biết nghĩ đến cảm xúc của những người xung quanh nhiều hơn, không cho phép mình buồn trước mặt người khác, đừng tỏ ra chán nản làm ảnh hưởng đến người khác, có lẽ con người ta nên đeo khẩu trang cho chính họ, để che giấu những cảm xúc tiềm ẩn bên trong trái tim của họ.

Tôi vẫn đi một mình trên đường về, vẫn mỉm cười khi nhìn thấy một nhành hoa bên đường đang bắt đầu nở. Tôi vẫy tay chào tạm biệt những cô bé, cậu bé ngồi sau xe bố mẹ đang mở to đôi mắt đen tròn ngây thơ ngơ ngác nhìn thế giới rộng lớn xung quanh. Đã hơn một lần trong đời tôi thầm ước giá như mình được làm lại một đứa trẻ, được hồn nhiên, ngây thơ và không phải suy nghĩ nhiều.

Đôi khi ta chợt nhận ra không biết tay mình đang buông hay đang nắm. Có những lúc lòng ta chạnh lòng khi nhận ra mùa đông chưa qua mà bàn tay đã lạnh buốt cô đơn. Rồi tôi bất lực buông đôi tay ấy, dẫu biết rằng sẽ chẳng bao giờ có ngày chúng lại được một bàn tay sưởi ấm.

Khi gặp chuyện đau lòng, mỗi người chọn một cách khác nhau để giải quyết. Có người sợ hãi lập tức co người lại, tạo một cái vỏ bọc, cái kén để trốn sau lưng, trốn tránh mọi ánh mắt tò mò của mọi người. Có những người vì quá đau đã chọn cách trả thù người đã khiến mình đau đớn. Nhưng cũng có những người không giấu giếm, không ôm mối hận mà thờ ơ với mọi thứ xung quanh. Có lẽ vì anh đã mang trong lòng một vết thương quá lớn nên trái tim anh cũng chai sạn, không còn biết thổn thức trước trái tim nào nữa.

Còn tôi, có lẽ tôi đã chai sạn, vì vết thương lòng quá lớn, thờ ơ với mọi thứ. Trái tim tôi không thể mở cửa trở lại dù tôi biết tôi cần hơi ấm từ một trái tim khác. Ổ khóa trái tim của chúng ta chỉ có một chiếc chìa khóa duy nhất, vậy mà ngày đó đã có người ra đi và lấy mất chiếc chìa khóa đó. Tôi không thể kiểm soát được trái tim mình nữa, tôi cảm thấy thật tội nghiệp

Người ta thường nói thời gian là liều thuốc hữu hiệu nhất cho những vết thương lòng, nhưng chúng ta phải đợi bao lâu để vết thương ấy lành phần nào. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ, chúng ta càng nhận ra mình yếu đuối. Đâu đó trong không gian, ta vẫn nghe thấy tiếng trái tim rơi… vỡ ..

Theo Baihocdoisong.com

Via: bathuu.com



from bathuu.com https://ift.tt/bhk0FEP
via Bathuu.com

Nhận xét