Câu chuyện về sự lắng nghe

Source: Câu chuyện về sự lắng nghe

Nửa đêm. Chuông điện thoại reo làm bà mẹ tỉnh giấc. Như chúng ta đã biết, bất cứ ai nghe thấy tiếng chuông điện thoại lúc nửa đêm đều nhìn đồng hồ và lầm bầm giận dữ… Nhưng đêm đó đã khác, người mẹ đó cũng khác.
Nửa đêm. Những suy nghĩ lo lắng bỗng tràn ngập tâm trí người mẹ. Và bà mẹ nhấc máy, “Xin chào?”. Bất giác bà nghĩ đến con gái mình. Cô nắm chặt ống nghe hơn và nhìn sang người cha đang thức giấc của mình để xem ai đã gọi cho vợ mình.
– Có phải mẹ không? – Giọng nói trên điện thoại cất lên, như thì thầm, rất khó đoán người gọi bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chắn cô gái đang khóc. Rất rõ ràng. Tiếng thì thầm tiếp tục:
– Mẹ, con biết là muộn rồi. Nhưng đừng nói… đừng nói gì cả, hãy để tôi làm. Anh không cần tra hỏi tôi, tôi chỉ uống rượu thôi. Tôi vừa ra khỏi đường cao tốc và…
Có gì đó không đúng. Người mẹ cố gắng im lặng…
– Tôi rất sợ. Tôi chỉ đang nghĩ về việc bạn sẽ đau như thế nào nếu một cảnh sát đến cửa nhà tôi và nói với tôi rằng tôi đã chết trong một vụ tai nạn. Tôi muốn về nhà. Tôi biết, một cô gái bỏ nhà đi thật là hư hỏng. Con biết mẹ không thể lo lắng. Đáng lẽ tôi phải gọi cho bạn vài ngày trước, nhưng tôi sợ… tôi sợ…
Người mẹ nắm chặt ống nghe, nuốt nước mắt vào trong. Người mẹ nén nỗi đau nhói trong lòng. Khuôn mặt của con gái cô hiện rõ ngay trước mặt. Cô ấy cũng thì thầm: “Tôi nghĩ…”.
– Không phải! bạn phải để tôi nói điều đó trước! Đi mẹ!
Giọng cô gái van xin, giờ nghe như một đứa trẻ bất lực và tuyệt vọng. Người mẹ phải dừng lại, và bà cũng đang nghĩ xem nên nói gì với con trai mình. Giọng cô gái tiếp tục:
– Con là một con nhóc hư hỏng mẹ ạ! Tôi đã chạy khỏi nhà! Con biết mình không nên say như vậy nhưng con sợ lắm mẹ ạ! Sợ hãi…
Giọng nói ở đầu dây bên kia bị ngắt quãng bởi những tiếng nức nở. Người mẹ che miệng, nước mắt giàn giụa. Tay mẹ chạm vào ống nghe, phát ra tiếng “cạch” nghe như gọi điện, cô gái vội kêu lên: “Mẹ ơi!
– Em có còn nghe thấy anh nói không? Tôi yêu cầu cô ấy không đặt nó!
– Em cần anh, em thấy cô đơn quá!
“Tôi ở đây, tôi sẽ không đặt điện thoại”, bà mẹ nói.
“Mẹ, lẽ ra con phải nói với mẹ. Tôi biết tôi nên nói chuyện này với bạn. Nhưng khi nói chuyện với bạn, tôi chỉ bảo bạn phải làm gì. Mẹ nói rằng mẹ đã đọc tất cả các sách tâm lý và biết cách dạy bạn, nhưng tất cả những gì mẹ làm chỉ là bắt bạn nghe. Mẹ không nghe tôi nói. Bạn không bao giờ để tôi nói cho bạn biết bạn cảm thấy thế nào. Nó giống như cảm xúc của tôi không quan trọng. Có phải vì tôi nghĩ rằng tôi là mẹ của bạn và tôi biết tất cả các câu trả lời? Nhưng đôi khi bạn không cần câu trả lời. Tôi chỉ cần ai đó lắng nghe tôi…
Người mẹ im lặng. Cô nhìn vào những cuốn sách tâm lý học mà cô để trên tủ đầu giường.
“Mẹ đang nghe con,” bà mẹ thì thầm.
– Mẹ ơi, khi con đi trên đường cao tốc, con không điều khiển được xe nữa. Tôi nhìn thấy một cái cây lớn chắn đường tôi. Tôi muốn đánh nó. Nhưng tôi cảm thấy như tôi đang nghe bạn dạy tôi rằng bạn không được lái xe khi uống rượu. Vì vậy, tôi dừng lại ở đây. Mẹ ơi, vì con vẫn… muốn về nhà – Cô gái dừng lại một lúc – Con về rồi mẹ cho con về, được không?
“Không,” bà mẹ vội vàng ngắt lời, cảm thấy cơ thể mình như đông cứng lại – ở yên đó! Tôi sẽ gọi một chiếc taxi cho bạn. Đừng cúp máy, hãy nói chuyện với mẹ trong khi đợi taxi đến.
– Nhưng con muốn về nhà ngay, mẹ …
– Nhưng anh làm cái này cho em, anh đợi taxi đi, em xin anh.
Bà mẹ thấy vậy thì im lặng. Thật đáng sợ. Không nghe câu trả lời của cô ấy. Người mẹ nhắm mắt, thầm cầu nguyện trong khi người cha đón taxi.
Cô gái im lặng hồi lâu nhưng không hề tắt máy và cả người mẹ cũng vậy.
– Có taxi, mẹ ơi! – Giọng cô gái chợt vang lên và chiếc xe dừng lại. Người mẹ bỗng nhiên tôi cảm thấy nhẹ nhõm. – Con về ngay mẹ ạ!
Có một “tích tắc”, có lẽ là điện thoại di động tắt. Sau đó, im lặng.
Người mẹ đứng dậy, mắt ngấn nước. Cô vào phòng đứa con gái 16 tuổi của mình. Người cha làm theo và hỏi:
– Bạn có nghĩ rằng cô gái đó sẽ biết rằng cô ấy đã gọi nhầm số?
Người mẹ nhìn con gái mình đang ngủ ngon lành trên giường và đáp:
Có lẽ cô ấy đã không gọi nhầm …
– Cha mẹ của bạn đang làm gì? – Giọng con gái ngái ngủ cất lên khi vừa mở mắt ra đã thấy bố mẹ đang đứng bên giường.
– Bố mẹ đang tập… – Người mẹ đáp.
– Tập gì? Cô gái lầm bầm, suýt nữa thì chìm vào giấc ngủ.
– Tập nghe – Bà mẹ thì thầm và vuốt tóc cho con gái…
Via: bathuu.com
from bathuu.com https://ift.tt/QcRIsAv
via Bathuu.com
Nhận xét
Đăng nhận xét