Vì sao vua Lương Võ Đế cả đời xây chùa, bố thí, cúng dường mà không có công đức?

Source: Vì sao vua Lương Võ Đế cả đời xây chùa, bố thí, cúng dường mà không có công đức?

Ngày xưa, khi Bồ Đề Đạt Ma từ Ấn Độ sang Trung Quốc hoằng pháp, ông đã đến yết kiến vua Lương Võ Đế. Trong khi bàn về đạo lý, vua hỏi: “Cả đời xây chùa, lưu lạc, bố thí, cúng dường, đúc chuông, tạo tượng, in kinh, như vậy có được công đức gì không?”.
Vua Lương Võ Đế cả đời xây chùa, bố thí, cúng dường sao không có công đức?
Bồ Đề Đạt Ma đáp lại rõ ràng: “Những việc làm đó chẳng có công đức gì cả!”.
Vấn đề này khiến nhiều người thắc mắc, tại sao không có công trạng gì cả? Bởi vì, theo sử sách ghi lại, vua Lương Võ Đế đã cho xây dựng hàng trăm ngôi chùa, cải tạo số lượng lớn tăng ni, lập đàn khất thực, cúng dường, đúc chuông, tạc tượng, ấn tống kinh sách vô số. noi.
Nhà vua nghĩ rằng làm như vậy thì tự khắc sẽ được nhiều công đức, nhưng khi hỏi câu này, Tổ sư Bồ Đề Đạt Ma đáp: Không! Tại sao vậy? Có người không hiểu lời dạy nên giải thích là: Bản thân vua Lương Võ Đế không “cai quản” thực hiện những việc đó, chỉ ra lệnh cho người khác làm, nên chẳng có “công” gì cả!
Một thời gian sau, có người đem chuyện này hỏi Lục Tổ Huệ Năng và được dạy như sau: Quả thật chẳng có công trạng gì cả. Vua Lương Võ Đế vì không biết Chính Pháp nên đã nhầm lẫn giữa hai chữ “Công Đức” và “Phúc Đức”!
Điều đó có nghĩa là xây dựng hàng trăm ngôi chùa, tăng số lượng tăng ni, cúng dường, bố thí, đúc chuông, tạc tượng, xuất bản kinh sách, chỉ làm những việc “bên ngoài”, lợi ích cho mọi người. người, việc làm phước, nên gọi là phước.
Vua Lương Võ Đế lẫn lộn công đức.
Cầu phúc có chức năng giúp ta giảm nghiệp chướng, tiêu quả báo, tai qua nạn khỏi, gặp nhiều may mắn, hạnh phúc trên đường đời, giảm bớt chướng ngại trên đường đạo, nhưng không giúp ta siêu thoát. tách khỏi vòng sinh tử.
Phước báo có tính cách “buôn” hoặc “cấu”, nghĩa là người được hưởng phước vẫn còn trong sáu nẻo luân hồi. Khi hưởng hết sung sướng lại sa vào phá phách để trả quả báo.
Còn công đức là tu tập “nội tâm” lợi mình, tu theo lời Phật dạy trong kinh, luôn niệm Phật, giữ giới, tu thiền, phát triển trí tuệ. trí tuệ uyên bác.
Đức hạnh có công năng giúp chúng ta vượt qua đại dương khổ đau, mê muội, nhanh chóng đến được bến bờ giác ngộ và giải thoát. Công đức có đặc tính “không trì trệ” hay “không tác động”, tức là không còn trong sáu đường sanh tử. Công đức giúp con người chuyển hóa tâm tính từ những người cư sĩ bình thường thành những vị bồ tát, chư phật.
Những việc làm mang lại lợi ích cho nhiều người sẽ mang lại nhiều phước lành cho chúng ta.
Chúng ta làm những việc như thành lập chùa hoặc đóng góp xây dựng chùa, tham gia phát triển chùa, quảng bá các hoạt động, sinh hoạt của chùa, của hội thánh, giúp người khác có cơ sở tu học, hành đạo. đạo, tạo cơ hội cho đạo Phật phát triển mạnh mẽ hơn, rộng rãi hơn, vững chắc hơn, cứu được nhiều người có duyên.
Những việc làm này mang lại lợi ích cho rất nhiều người, tất nhiên, chúng sẽ mang lại cho chúng ta nhiều phước lành.
Còn bản thân mình không biết tu tâm, dưỡng tánh, không học kinh, không biết giới luật, không tu thiền, không phát huy trí tuệ bát nhã, cho nên. tất cả những điều trên chỉ là hành động. đối ngoại, lợi ích cho nhiều người, nhưng không lợi ích cho chính mình về mặt giác ngộ và giải thoát. Tại sao vậy?
Bởi vì, tham, sân, si trong nội tâm không những không giảm mà có chiều hướng gia tăng, phiền não vô minh không hề biến mất mà có phần dày đặc hơn.
Vì nắm chắc mình đã làm được rất nhiều việc có ích, dễ thấy ít người làm được như mình nên lòng tự cao, tự đại, tự cao ngày một tăng, kẻ hầu người hạ. , và tôi tự khen mình là người khinh thường mọi người.
Những công việc khác như đóng góp xuất bản kinh sách cho người khác đọc nhưng mình không đọc, góp phần bố thí, giúp đỡ người khó khăn, nghèo khổ mà chưa hiểu được ý nghĩa cao cả của những việc làm đó. , lại sinh ra trong lòng mong muốn được “phần thưởng dồi dào” trên thiên đàng trong tương lai. Tất cả những hành động này chỉ tạo ra công đức.
Chẳng hạn, có người bố thí cho người nghèo, cúng dường một số tiền nhất định cho chùa, với mong muốn trúng số, buôn may bán đắt, cầu được nhiều lợi. thi, để có được một gia đình. Tâm hồn bình an, gặp nhiều may mắn trong tình duyên, tâm hồn bình an, đạt được mọi điều mình muốn, muốn gì được nấy.
Như vậy, lòng tham gia tăng một cách thái quá thì “làm sao có công đức!”. Làm như vậy, chỉ có công đức được giới hạn trong số tiền đã bỏ ra. Nếu bạn gieo một hạt nhỏ, bạn sẽ chỉ thu được một quả nhỏ, không thể khác được.
Nếu bạn bố thí, cúng dường mà tâm không mong cầu gì, không cầu mong gì được đền đáp, hãy cúng dường cho nhà chùa để nhà chùa có thêm phương tiện sinh hoạt, làm lợi ích cho mọi người, giúp mọi người vượt qua khó khăn, nghèo khổ. Không do dự, không suy nghĩ, không tính toán thiệt hơn, chúng ta sẽ bớt tâm tham lam, tầm thường, phát triển bốn tâm vô lượng: từ, bi, hỷ, xả.
Như vậy, những việc làm đó vừa có lợi cho người khác, vừa có lợi cho bản thân. Nó có nghĩa là vừa có phúc vừa có công.
Hãy siêng năng làm mọi việc thiện, rồi hãy quên đi tất cả, đừng bám víu vào nó, để mừng công, hay mong phước báo trong tương lai, tâm cầu danh vọng sẽ bớt đi, tâm tự chấp cũng nhẹ hơn. hơn trước, những việc làm đó vừa có lợi cho người khác, vừa có lợi cho mình, tạo phước đức.
Theo Baihocdoisong.com
Via: bathuu.com
from bathuu.com https://ift.tt/3rDS4HH
via Bathuu.com
Nhận xét
Đăng nhận xét