Túi Gạo Của Mẹ – Truyện ngắn cảm động đầy ý nghĩa về tình Mẹ

Source: Túi Gạo Của Mẹ – Truyện ngắn cảm động đầy ý nghĩa về tình Mẹ

Bạn hãy cố gắng dành ra 5 phút để đọc câu chuyện cảm động này, tôi hứa rằng sẽ không lãng phí 5 phút này của bạn… một chút lắng đọng cho tâm hồn, một chút yêu thương khơi gợi trong tim. của bạn giữa những bộn bề của cuộc sống …
Cái nghèo, cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như cái nghèo cái đói không buông tha cho họ. Khi cậu bé bắt đầu cắp sách đến trường, nỗi mất mát lớn bất ngờ ập xuống với họ. Cha mất vì bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay chôn cất người chồng, người cha.
Bà mẹ góa ở đó, bà quyết định không đi nữa. Tôi biết, bây giờ tôi là chỗ dựa duy nhất cho con trai. Cô chăm chỉ trồng trọt trên mảnh ruộng chật hẹp, là tài sản quý giá nhất của mẹ con cô. Ngày qua ngày, năm này qua năm khác, những tấm bằng khen của một người con hiếu học dán cả bức tường vôi. Nhìn con trai khôn lớn, ngoan ngoãn, học giỏi, nước mắt chị bỗng lăn dài trên má.
Học hết cấp 2, anh thi đậu vào một trường cấp 3 trọng điểm của thành phố. Gánh nặng đè lên vai người mẹ oằn mình. Nhưng thật không may, khi giấy báo nhập học đến thì mẹ anh đổ bệnh. Căn bệnh quái ác khiến cô bị liệt nửa chi dưới. Vốn là trụ cột chính của gia đình, giờ chị không thể đi lại bình thường như trước chứ đừng nói đến việc đồng áng. Cậu bé hiểu chuyện, thương mẹ vất vả nên bỏ học:
– Mẹ, con nghỉ học ở nhà làm ruộng cho mẹ. Đi học thì tiền đâu mà đóng học phí, sinh hoạt, thêm một tháng nữa là đóng 15 cân gạo, gia đình tôi biết lấy đâu ra.
– Dù thế nào đi nữa, tôi không được bỏ học. Con là niềm tự hào của mẹ. Chỉ cần bạn chăm chỉ học tập, bạn không phải lo lắng về những thứ khác.
Hai mẹ con cãi nhau hồi lâu, anh nhất quyết không đi học nữa vì không muốn mẹ khổ. Anh trở nên cứng đầu và cứng đầu. Mãi đến khi nóng tính không kiềm chế được, mẹ anh giơ tay tát vào má anh, anh mới sững người. Đây là cái tát đầu tiên trong cuộc đời của cậu con trai mười sáu tuổi. Mẹ anh ngồi trên mặt đất và khóc nức nở…
Nghe lời mẹ, anh khăn gói vào trường nhập học. Lòng anh trĩu nặng. Người mẹ đứng lặng người hồi lâu, nhìn theo bóng con trai khuất dần…
Không lâu sau, có một bà mẹ què xách bao dứa, chân thấp chân cao đến văn thư. Cô đút cơm cho con trai. Cô ấy là người đến muộn nhất. Đặt bao gạo xuống đất, cô đứng thở hổn hển hồi lâu rồi rón rén đi vào.
Anh Hùng trong phòng dạy học nhìn cô nói:
– Đặt nó lên bàn cân. Mở bao gạo ra, tôi kiểm tra xem.
Cô ấy mở túi cẩn thận.
Liếc nhìn bao gạo, lông mày của ông giáo hơi nhíu lại, giọng lạnh lùng:
– Tôi thực sự không biết phải nói gì. Không hiểu sao bố mẹ cứ thích mua gạo rẻ cho con ăn. Thấy bạn thấy. Gạo nhà mình trộn đủ thứ, cả gạo trắng lẫn gạo lứt, gạo mốc xanh đỏ, cả cám nữa, ngô đây nữa … Thử nghĩ xem, gạo như thế này thì làm sao mà nấu cho con ăn được. . Giáo viên đang nói trong khi anh ấy lắc đầu.
– Nhận vào.
Giáo viên nói mà không hề ngẩng đầu lên, đánh dấu vào bảng tên của học sinh.
Mặt mẹ đỏ bừng. Cô lặng lẽ đến gần cô giáo và nói:
-Tôi có 50.000 đồng, anh có thể bỏ thêm để em trang trải sinh hoạt được không?
– Thôi, trên đường đi anh chở đi uống nước.
Anh nói rồi vẫn không ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ tội nghiệp đang vật vã, đau khổ, mặt đỏ bừng, chân tay bủn rủn vì không biết phải làm sao. Cô chào thầy rồi thấp bước cao rời đi.
~ * ~
Đầu tháng sau, bà về đút cơm cho con trai. Cô giáo lại mở bao gạo ra kiểm tra, rồi cau mày lắc đầu. Cô giáo có vẻ lạnh lùng và ác cảm.
– Thế này mẹ có cho cơm không? Tôi bảo bố mẹ đưa gạo gì thì chúng tôi cũng nhận, nhưng hãy phân loại ra, đừng để lẫn lộn như thế này. Làm thế nào để chúng ta có thể nấu cơm ngon để trẻ em có thể ăn được? Bạn thử nghĩ xem, với loại gạo trộn này, chúng ta có thể nấu cơm chín được không? Những bậc làm cha làm mẹ như bạn không thấy có lỗi với con cái của họ sao?
– Tôi thông cảm. Sư phụ chấp nhận, ruộng của con chỉ có thể phát triển như vậy! Người phụ nữ bối rối.
– Nhà chị này vui quá! Bạn có thể trồng hàng trăm loại lúa khác nhau trên một mảnh đất của ngôi nhà của mình không? Nhận vào! Giọng anh khàn khàn, anh vẫn không ngẩng đầu lên nhìn cô.
Người mẹ lặng đi, mặt trắng bệch, tái mét. Cô bé lẩm bẩm cảm ơn thầy rồi lặng lẽ bước thấp, bước cao rồi bỏ đi. Dáng cô liêu xiêu, vặn vẹo trong cái nắng trưa nắng như đổ lửa.
~ * ~
Trở lại đầu tháng thứ ba của kỳ thanh toán tiền gạo. Bạn lại đến. Vẫn dáng đi khập khiễng, mồ hôi ướt đẫm trán, ướt đẫm lưng áo của người mẹ trẻ. Cơm nặng có vẻ quá sức đối với cô ấy.
Cô giáo đích thân mở bao gạo để kiểm tra. Lần này, sự tức giận đã in sâu trên khuôn mặt của cô giáo. Cô giáo hiểu rõ từng câu từng chữ như một lời nhắc nhở người phụ nữ phải ghi nhớ:
“Ta đã nói với ngươi như thế nào?” Lần này anh quyết định không bao dung em nữa. Là một người mẹ, tại sao bạn lại cố chấp không thay đổi như thế này. Bạn mang nó về nhà. Tôi không chấp nhận!
Người mẹ vung vãi bao gạo xuống đất. Dường như bao nhiêu ngày uất ức, đau khổ và bất lực bị dồn nén bỗng nhiên bùng phát. Cô ây khoc. Hai hàng nước mắt nóng hổi tuôn trào trên gương mặt đã sớm lộ rõ vẻ cam chịu và xót xa. Có lẽ, cô ấy khóc vì tủi thân và xấu hổ. Khóc vì bất lực.
Thầy Hùng ngạc nhiên, không hiểu mình nói gì khiến thiếu nữ khóc tức tưởi như vậy.
Cô kéo ống quần lên để lộ đôi chân biến dạng. Người hâm mộ một chân quay lại.
– Thưa thầy, gạo này là của con… con đi ăn xin, bao nhiêu ngày nay con mới gom góp được. Em không giấu gì thầy, em chân ướt chân ráo thế này thì làm sao mà farm được nữa. Người cháu sớm hiểu chuyện, xin nghỉ học để ở nhà phụ giúp mẹ làm ruộng. Tuy nhiên, tôi kiên quyết không cho con đi học. Chỉ có học mới mong thoát khỏi cảnh khốn cùng này. Nhà chỉ có hai mẹ con, bố mất sớm… Thương em, anh nhận lời giúp em. Nếu tôi không đóng tiền gạo, con tôi sẽ mất học!
Bà mẹ trẻ này ngày nào cũng làm như vậy. Trời còn sáng sớm, cả xóm còn chưa dậy, bà lặng lẽ chống gậy, lê lết ra khỏi làng. Cô đi khắp hang cùng ngõ hẻm của những người hàng xóm khác để xin cơm. Đi đến khi trời tối mới âm thầm trở về. Tôi không muốn người dân trong làng biết chuyện này.
Lần này, người xúc động mạnh là anh Hùng. Cô giáo đứng lặng hồi lâu rồi nhẹ nhàng đỡ em dậy. Giọng cô giáo nhẹ nhàng:
– Đứng dậy đi bà mẹ trẻ! Cô ấy khiến tôi thực sự bất ngờ. Tôi đã có lời với cô ấy không. Điều này, tôi nhận ra. Tôi sẽ thông báo với nhà trường về hoàn cảnh của sinh viên này, để nhà trường có chế độ học bổng hỗ trợ sinh viên vượt khó.
Người mẹ trẻ bỗng luống cuống, hoảng hốt. Cô gần như chắp tay lễ lạy. Giọng cô van xin:
– Xin chủ nhân. Tôi có thể chăm sóc anh ấy, mặc dù không được đầy đủ như anh, nhưng tôi có thể chăm sóc anh ấy. Tôi phải chịu nhiều đau khổ, nhiều vất vả. Chỉ cần xin vui lòng không cho tôi hoặc giáo viên về nó. Đây là bí mật của tôi, xin hãy giữ nó cho tôi.
Em kính cẩn cúi đầu trước thầy như người mà em đã mang ơn lớn, lấy tay quệt nước mắt rồi ra về như trút được gánh nặng.
Lòng thầy buồn.
Anh Hùng đã đem câu chuyện cảm động này kể lại với thầy hiệu trưởng. Ban giám hiệu giữ bí mật nghiêm ngặt về điều này. Nhà trường miễn toàn bộ học phí và sinh hoạt phí cho sinh viên có hoàn cảnh đặc biệt này. Ngoài ra, học lực của cậu ấy rất tốt, đủ tiêu chuẩn nhận học bổng của trường.
Đến cuối cấp ba, anh đứng đầu danh sách học sinh giỏi toàn diện của trường. Anh thi đỗ vào trường đại học danh giá nhất Thủ đô. Trong buổi lễ vinh danh những học sinh xuất sắc, lần đầu tiên được xướng tên, mẹ anh lặng lẽ đứng một góc khuất, nở nụ cười hạnh phúc.
Có một điều rất lạ là trên sân khấu hôm đó có ba bao tải dứa to được đặt trang trọng ở góc ngoài cùng, nơi mà mọi người dễ nhìn thấy nhất. Mọi người đều thắc mắc bên trong có gì.
Trong buổi lễ trọng thể ấy, thầy hiệu trưởng đã rất xúc động kể câu chuyện về một người mẹ trẻ đi ăn xin, nuôi con ăn học tử tế.
Cả hai trường không nói nên lời vì xúc động. Hiệu trưởng ra hiệu cho anh Hùng từ phòng hành chính mở ba bao tải ra. Đó là ba bao gạo mà người mẹ tật nguyền đôi chân phải đi khắp nơi để xin.
Cô giáo nói:
– Đây là những hạt gạo mang bao mồ hôi công sức của một người mẹ yêu thương con hết mực. Những hạt gạo, tiền, vàng quý giá này không mua được. Sau đây, chúng tôi xin mời người mẹ vĩ đại đó lên sân khấu.
Toàn trường một lần nữa im lặng vì kinh ngạc. Cả trường quay dồn ánh mắt về người phụ nữ quê chân chất đang được thầy Hùng dìu dắt từng bước, từng bước lên sân khấu.
Con trai và nhìn lại. Anh ta há hốc mồm ngạc nhiên. Anh không thể tin rằng người mẹ vĩ đại đó không ai khác chính là người mẹ thân yêu của anh.
– Chúng tôi biết, kể lại câu chuyện này sẽ khiến một học sinh xuất sắc nhất trường bị chấn động tâm lý rất mạnh. Tuy nhiên, chúng tôi cũng xin mạn phép nói ra vì đó là tấm gương sáng, là tình yêu thương vô bờ bến của một người mẹ dành cho con mình. Điều đó rất đáng quý và đáng được trân trọng. Chúng tôi mong muốn thông qua câu chuyện cảm động này, nhằm giáo dục cho các em học sinh thân yêu về đạo đức lối sống, về lòng nhân đạo và việc tốt. Hôm nay, chúng ta một lần nữa tôn vinh những người cha, người mẹ đã cống hiến, hy sinh cả cuộc đời vì tương lai của con cháu …
Giọng thầy hiệu trưởng đều, ấm và rất tình cảm. Tai anh ù đi, không nghe được gì, mắt ngấn nước. Mẹ anh đứng đó, gầy gò, khắc khổ, tóc đã bạc, đôi mắt ngập tràn hạnh phúc và đôi mắt ấm áp yêu thương ấy đang nhìn anh bằng ánh mắt trìu mến.
Người phụ nữ run rẩy vì chưa bao giờ đứng trước đám đông. Rùng mình vì những lời nói ân cần mà thầy hiệu trưởng dành cho mình. Với cô, đơn giản, tất cả đều xuất phát từ tình yêu thương bao la mà cô dành cho con trai. Tôi không thể nghĩ đến một sự hy sinh hay đạo đức lớn lao như vậy.
Cậu con trai cao lớn đứng dậy, chạy đến ôm chầm lấy mẹ và khóc không thành tiếng: “Mẹ ơi!
– Mẹ ơi! Mẹ tôi…
Ai làm mẹ xin đừng khóc,
Chớ buồn nghe mắt mẹ không…
Theo Baihocdoisong.com
Via: bathuu.com
from bathuu.com https://ift.tt/30Rv9PL
via Bathuu.com
Nhận xét
Đăng nhận xét